“Lôi Quang các nay đã bị diệt, những bằng chứng ngươi vừa nói e là cũng chỉ là lời nói từ một phía của Thanh Huyền môn. Thật thật giả giả, ai mà nói cho rõ được?”
Sở Hàn Sơn khẽ nâng mí mắt, khi cất lời, giọng điệu mang theo một tia mỉa mai nhàn nhạt.
“Phàn Uyên phục kích ta, hành sự cực kỳ kín kẽ, sau đó cũng chẳng để lại dấu vết gì rõ ràng. Chư vị không tra ra được thì cũng là điều dễ hiểu.”
Phương Hàn từ nãy đến giờ vẫn luôn im lặng.




